Giá như được mãi thế này , Vô tư hết độ thì hay tột cùng . Khỏa thân không chút ngại ngùng , Nô đùa chạy nhảy lung tung giữa đời . Bữa cơm thoải mái ta xơi , Tiền nong ngân quỹ đầy vơi mặc lòng . Lớn lên kiếp sống long đong , Trải bươn tối mắt vẫn không thuận chiều . Mẹ cha cái kiếp gieo neo , Làm ta ngán cảnh giạt bèo trôi mây . Giá như có phép gì đây , Để tìm lại cái chuỗi ngày tuổi thơ . Tuổi thơ tết thích lắm cơ , Đêm ba mươi tết ngủ mơ lì xì . Giờ đây tết chẳng được chi , Còn gom tiền đê lì xì khổ ghê ...
Xuân về muôn sắc khoe tươi , Trẻ già trai gái nhịp đời xốn xang . Khắp nơi phố xá bản làng , Xem ra nhịp sống rộn ràng quá cơ . Nhưng riêng tôi cứ vật vờ , Bởi đang rỗng túi bây giờ tính sao ! Ai dư vay ít tiền nào ! Để đi kiếm rượu dâng trào cùng xuân . Một năm mới có một lần , Một lần mới có đầu xuân mấy ngày . Mấy ngày mới tiện dịp say , Đành chai mặt mũi hỏi vay mượn tiền . Ngượng ngùng là lẽ đương nhiên , Vá vai giật gấu quá phiền thân tôi . Lương tháng cứ vèo vèo trôi , Gạo rau ... hiếu hỷ - đôi hồi mát xa . Nên nào có để dư ra , Năm cùng tháng tận quả là ngán ghê . Cho vay nhớ gửi tiền về , Kẻo tôi sẽ bị bết bê xuân này , Lãi cao cũng chấp nhận vay , Ra giêng hứa sẽ kéo cày trả luôn . Đừng lo tôi đánh bài chuồn , Nghèo nhưng phong cách luôn luôn tuyệt vời ...
Tôi và em - Em và tôi , Chả vay nhau đã nợ rồi , lạ chưa ! Nợ từng ánh mắt nhẹ đưa , Nợ vòng tay ấm , nợ bờ môi hôn . Nợ nhau những cuộc dỗi hờn , Nợ tìm hình bóng chập chờn trong mơ . Nợ nhau những phút đợi chờ , Đồng hồ Thụy Sĩ vẫn ngờ ngợ sai . Chúng ta mắc nợ nhau hoài , Hôm nay trả hết sớm mai nợ rồi . Tôi và em - Em và tôi , Hết trả đứng lại trả ngồi chẳng xong . Nợ vàng nợ bạc phiền lòng , Riêng tình ái vẫn cứ mong nợ nhiều . Nợ nhiều là bởi đã yêu , Đã yêu nên thích nợ nhiều biết không !
Thương quá ông Hàn Đức Long , Bỗng dưng bị ném vào vòng điêu linh . Bốn phiên kết án tử hình , Điều mà đến cả hành tinh cũng chờn . Chỉ dựa vào một lá đơn , Nhân chứng vật chứng trắng trơn - vô hình . Đến bà già cũng thấy kinh , Điều tra theo kiểu nhục hình diễn ra . Mạo muội hỏi nhỏ quan tòa : Vì sao vô tội hóa ra tử tù ? May mà mới dốt , chưa ngu , Xác nằm trong đất ra tù kiểu chi ! Không phế thải lũ ngu đi , Còn lưu trữ chúng dân thì còn oan . Giờ đây hết chuyện để bàn , Lo mà giải quyết vụ oan ức này . Bẩn rồi nhớ gột rửa ngay , Cứt trâu ngâm mãi thường hay hóa bùn .
Mồm thì luôn nói thôi thôi , Bụng thì thầm nhắc thêm hồi nữa đi ! Mồm thì ôm ấp ích gì , Bụng thì thầm nhắc hãy ghì chặt em . Mồm thì chả thiết tòm tem , Bụng thì thầm nhắc buông rèm đi anh ! Sự dời thật giả quẩn quanh , Dối dang không khéo tình thành giá băng ...