.

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

Áo Blouse trắng

          
                    
                           ( Entry chào mừng ngày thầy thuốc Việt Nam 27 / 2 )

                          Blu trang phục em mang ,
                  Đã xinh trời phú lại càng duyên thêm .
                      Em đi trong buổi trực đêm ,
                  Bàn chân nhẹ lướt bên thềm hành lang .
                      Tay em bắt mạch nhẹ nhàng ,
                  Bờ môi đếm nhịp lại càng thấy yêu .
                      Mong em hãy nhớ lấy điều ,
                  Điều mà Bác dạy tình yêu mẹ hiền .
                      Chớ mê tiếng gọi của tiền ,
                  Phôi phai nhân cách gây phiền nhiễu dân .
                      Nỗi đau đớn của bệnh nhân ,
                  Cảm thông sâu sắc điều cần ở em .
                      Ngẫm trên thế sự mà xem ,
                  Chỉ vui khi đã nhân lên tình người .
                      Mong em hãy nhớ lấy lời :
                  Hà sa phúc đẳng - trọn đời khắc ghi .
                      Thế thôi chả cần thêm gì ,
                  Mong blu trắng nhớ ghi đôi điều .
                      Cho đời rộng cửa tình yêu ,
                  Cho người bệnh đỡ gặp nhiều gian truân .
                      Niềm vui tăng đến bội phần ,
                  Khi em đã tặng chữ nhân cho đời .

 

  Anh chả lấy vợ ngành Y đâu ,                          Em chả lấy chồng bác sĩ đâu ,
  Bởi vì em trực suốt đêm thâu ,                        Bởi giải phẫu em anh thuộc lầu ,
  Sáng ra em ngủ say như chết ,                       Bệnh nhân nữ thì anh mê khám ,
  Để nhịp sống anh chóng nát nhàu .              Tình của chúng mình chắc phai mau . 

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

NHỚ ĐỘI MU ( Bài này đăng lâu rồi )



                            Đi xe máy chẳng đội mu ,
       Không may gặp nạn sưng vù đầu ra .
Trên đường nhan nhản C...  A... 
Còi kêu t.o..é...t - t.o..é...t  ắt là mất tiên .
Mất tiên có nghĩa mất tiền ,
Muốn chẳng gặp phiền đầu nhớ đội mu .












Xưa kia tôi ở ngoài rừng ,
Ẩn trong thân gỗ đã từng khổ đau .
Bão giông lay gốc rung đầu ,
Đơn côi thân phận biết cầu cứu ai .
May sao gặp nhóm thợ tài ,
Đẵn xong đục đẽo hình hài hiện ra .
Tô mày điểm mắt sơn da ,
Xong xuôi kiệu rước tôi ra bệ chùa .
Thế là đời sướng như vua ,
Công hầu khanh tướng còn chưa dám bì .
Dập dìu kẻ đến người đi ,
Chắp tay lạy vái miệng thì cầu xin .
Gà xôi hoa quả dâng lên ,
Tiền vàng đốt trước cửa thiền biếu tôi .
Lễ nghi trót đã nhận rồi ,
Nhưng không sao giúp nổi đời chúng sinh .
Kể ra thì cũng phụ tình ,
Nhưng mang lễ biếu thì mình cứ xơi .
Chúng sinh là chúng sinh ơi !
Tâm linh hờ hững là đời ta nguy .



























SƠN LÂM QUÊ EM
Tuyệt vời miền đất sơn lâm ,
Nên thơ đạt mức hết tầm , mời thăm .
Tuy dâu chưa ấm bụng tằm ,
Nhưng tình lại quá êm dằm thuận xuôi .
Ai cần cảm giác chơi vơi ,
Miền sơn cước chính là nơi hẹn hò .
Ai tìm cảm hứng nhớ vô ,
Hãng đầu đa hệ tha hồ chọn băng .
Khách du lưu ý giúp rằng :
Cho thôi , thề chắng nhập nhằng bán mua .
Nếu không mang tính cợt đùa ,
Ra về ắt sẽ có bùa mê theo...
( Tô Hoàng Lâm )
TRÊU CÔ GÁI CAO BẰNG
Quê ta quá lắm thứ cao :
Cao Bằng xen lẫn cao trào tảo hôn .
Quê ta cao núi cao non ,
Cao trăn cao hổ cao con dốc đèo .
Quá cao tỷ lệ đói nghèo ,
Ruộng nương cao bởi bị treo lưng đồi .
Chân núi lác đác cao bồi ,
" Đỉnh núi lũ khỉ tuy ngồi vẫn cao ".
Xin cho hỏi một câu nào :
Cao luôn chất đống vì sao thua lùn ?

ƯỚC ĐƯỢC LÀM VUA :
Nếu như được ước một điều :
Thì mình sẽ ước vào triều làm vua .
Để cho của cải dư thừa ,
Để cho mỹ nữ ganh đua trao tình .
Có lẽ mình nói linh tinh ,
Sau tua nhậu nhẹt giờ hình như say .
Nên muốn đi gió về mây ,
Muốn phờ phạc đất muốn ngây ngất trời .
Muốn tình đưa đẩy lả lơi ,
Muốn thiên thai động muốn đời bồng lai .
Say men nên ước mơ hoài ,
Chứ ngôi vị ấy an bài dễ đâu .
Ngày thì việc nước lo âu ,
Đêm luôn vướng chuyện sở cầu ái phi .
Mơ làm chi , ước làm chi ,
Ngồi suy ngẫm lại có khi cóc cần .
Tốt nhất làm phó thường dân ,
Ăn no ngủ kỹ bội phần vô tư .
Vui cùng bầu rượu túi thơ ,
Khi xem trăng mọc khi chờ đếm sao .
Chẳng cung phi vẫn ngọt ngào ,
Gắn tình với tấm yếm đào chân quê ...















CHO VÀ NHẬN ( 5 người thích , 2 người bình )
Nếu bạn muốn mưu cầu tình nhân ái ,
Hãy cho đời ... chớ ngại phí điều cho ,
Đừng ngập ngừng , đừng toan tính so đo ,
Chớ ngộ nhận mang cho là đã mất ,
Đời cho lại đó là điều có thật ,
Dám cho đời ắt nhận thứ đời cho ,
Nếu tin rồi hãy gạt bỏ đắn đo
Và nên tránh mang cho ngồi chờ nhận ,
Tư duy mất thì tình đời cũng mất ,
Nếu bạn cần được nhận cứ cho ... đi !
( Cho đi cái thứ đời cần ............... ,
Nhận về cái thứ trăm phần trăm vui
Buồn vui là cái luân hồi ,
Thiếu thừa cộng lại ta ngồi chia nhau )






CẢM GIÁC SAI LẠC TRONG TÌNH YÊU
Tình yêu thật đến lạ kỳ ,
Làm cho cảm nhận sai đi bao điều .
Ít duyên cứ ngỡ rằng nhiều ,
Ít xinh cứ ngỡ Thúy Kiều đầu thai .
Giọng chua loét bảo ngọt tai ,
Mắt mang bệnh lác khen tài liếc duyên .
Tiêu hoang khen biết xài tiền ,
Dáng phì lộn bảo đỡ phiền ốm đau .
Môi thâm khen vẻ đượm mầu ,
Liên thuyên bảo giọng đàn bầu nhạc công .
Từ bên ngoài tới bên trong ,
Suốt ngày chỉ thích tô hồng chữ yêu .
Luôn luôn kiếm cớ cưng chiều ,
Tặng câu hẹn biển trao điều thề non .
Tật xấu luôn được vùi chôn ,
Đã yêu chỉ thấy luôn luôn tuyệt vời .
Giỏi quá ông Thượng Đế ơi !
Đã gieo sức hút vào đời chúng sinh .






























































































































































SÔNG QUÊ BỊ HÔN MÊ

Nửa đời phiêu giạt lao đao ,
Giờ về muốn úp mặt vào sông quê .
Nhưng rồi cứ thấy ghê ghê ,
Bốc mùi lạ hoắc khó mê sông rồi .
Đành lòng đứng ngắm vậy thôi ,
Chả liều úp mặt như hồi xưa đâu .
Quanh bờ xác cá trắng phau ,
Nước trong giờ đã ngả màu cà phê .
Sông quê xưa ngóng mẹ về ,
Sông quê giờ đã hôn mê thật rồi .
Ai hại sông thế sông ơi ?
Hai đầu nỗi nhớ giờ vơi cạn tình .
Lương tâm là thứ vô hình ,
Ngụy trang cống thải tử sinh mặc đời .
Nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo ơi !
Sông quê khúc hát thay lời đi ông !



NGÔN NGỮ NGƯỢC ĐỜI

Rừng hơn trăm tuổi kêu già ,
Núi hơn vạn tuổi bảo là núi non .
Không ăn được lại khen ngon ,
Không mê bia rượu lại mòn mỏi say .
Mây không cánh bảo mây bay ,
Lông tao họ nói lông mày lạ chưa !
Vẫn sống mà đò phải đưa ,
Răng khôn mọc lệch đau chưa hỡi mồm !
Từ ngữ thật đến lôm côm ,
Chỉ vì cái lưỡi trong mồm thiếu xương .
Ngôn ngữ nước ta khôn lường ,
Khiến dân học tiếng tứ phương kêu giời ...