.

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

Áo Blouse trắng

          
                    
                           ( Entry chào mừng ngày thầy thuốc Việt Nam 27 / 2 )

                          Blu trang phục em mang ,
                  Đã xinh trời phú lại càng duyên thêm .
                      Em đi trong buổi trực đêm ,
                  Bàn chân nhẹ lướt bên thềm hành lang .
                      Tay em bắt mạch nhẹ nhàng ,
                  Bờ môi đếm nhịp lại càng thấy yêu .
                      Mong em hãy nhớ lấy điều ,
                  Điều mà Bác dạy tình yêu mẹ hiền .
                      Chớ mê tiếng gọi của tiền ,
                  Phôi phai nhân cách gây phiền nhiễu dân .
                      Nỗi đau đớn của bệnh nhân ,
                  Cảm thông sâu sắc điều cần ở em .
                      Ngẫm trên thế sự mà xem ,
                  Chỉ vui khi đã nhân lên tình người .
                      Mong em hãy nhớ lấy lời :
                  Hà sa phúc đẳng - trọn đời khắc ghi .
                      Thế thôi chả cần thêm gì ,
                  Mong blu trắng nhớ ghi đôi điều .
                      Cho đời rộng cửa tình yêu ,
                  Cho người bệnh đỡ gặp nhiều gian truân .
                      Niềm vui tăng đến bội phần ,
                  Khi em đã tặng chữ nhân cho đời .

 

  Anh chả lấy vợ ngành Y đâu ,                          Em chả lấy chồng bác sĩ đâu ,
  Bởi vì em trực suốt đêm thâu ,                        Bởi giải phẫu em anh thuộc lầu ,
  Sáng ra em ngủ say như chết ,                       Bệnh nhân nữ thì anh mê khám ,
  Để nhịp sống anh chóng nát nhàu .              Tình của chúng mình chắc phai mau . 

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

NHỚ ĐỘI MU ( Bài này đăng lâu rồi )



                            Đi xe máy chẳng đội mu ,
       Không may gặp nạn sưng vù đầu ra .
Trên đường nhan nhản C...  A... 
Còi kêu t.o..é...t - t.o..é...t  ắt là mất tiên .
Mất tiên có nghĩa mất tiền ,
Muốn chẳng gặp phiền đầu nhớ đội mu .













Xưa kia tôi ở ngoài rừng ,
Ẩn trong thân gỗ đã từng khổ đau .
Bão giông lay gốc rung đầu ,
Đơn côi thân phận biết cầu cứu ai .
May sao gặp nhóm thợ tài ,
Đẵn xong đục đẽo hình hài hiện ra .
Tô mày điểm mắt sơn da ,
Xong xuôi kiệu rước tôi ra bệ chùa .
Thế là đời sướng như vua ,
Công hầu khanh tướng còn chưa dám bì .
Dập dìu kẻ đến người đi ,
Chắp tay lạy vái miệng thì cầu xin .
Gà xôi hoa quả dâng lên ,
Tiền vàng đốt trước cửa thiền biếu tôi .
Lễ nghi trót đã nhận rồi ,
Nhưng không sao giúp nổi đời chúng sinh .
Kể ra thì cũng phụ tình ,
Nhưng mang lễ biếu thì mình cứ xơi .
Chúng sinh là chúng sinh ơi !
Tâm linh hờ hững là đời ta nguy .


GIẬU MỒNG TƠI

Nhà bà ở cạnh nhà tôi ,
Cách nhau cái giậu mồng tơi đã cằn .
Hai người sống giữa lăn tăn ,
Hình như đều mắc khó khăn duyên đầu .
Tuổi bà nào đã cao đâu ,
Với tôi chuyện ấy còn lâu mới già .
Cô đơn là cảnh chúng ta ,
Tội chi bỏ phí hỡi bà Tẽo ơi !
Hay phá quách giậu mồng tơi ,
Để cho bến thuận đò xuôi hỡi bà !
Ưng thì nói toẹt nó ra ,
Để vui cái thú thông nhà một phen .
Để cho trống hợp giọng kèn ,
Để khi tắt lửa tối đèn có nhau .
Phải đâu tình đã nát nhàu ,
Mà cam duyên phận cơ cầu mỏng manh .
Hư hao khoản ấy đã đành ,
Còn nguyên vẹn hãy nên dành trao nhau .







ĐÔI BỜ SÔNG QUÊ
Cách nhau chỉ một con đò ,
Chung dòng sông lại chẳng cho chung tình .
Nước non đều của chúng mình ,
Chung trăng chung gió sao tình chửa chung !
Giá đừng có cái dòng sông ,
Thay vì dải nước là đồng ruộng quê .
Để cho thuận lối đi về ,
Để trăm chỗ lệch ta kê nhanh bằng .
Người bờ bên ấy biết chăng ,
Bên bờ này cứ muốn giăng tơ lòng .
Hai người hai nửa dòng sông ,
" Một người chín nhớ mười mong một người "
( Thơ : Tô Hoàng Lâm )




Xưa em đậm chất gái làng ,
" Áo cài khuy bấm em làm khổ tôi "
Thời nay quần trễ rốn lồi ,
Áo không khuy bấm khổ tôi trăm lần .
                                                Tô Hoàng Lâm .

Ước chi được khổ trăm lần ,
Quần giờ lỏng khóa không cần kéo lên .
Rốn thì rốn dưới rốn trên ,
Hỏi đâu là rốn tìm lên " thiên đàng " ?

                                                     Lai Hồ Luận .



VÔ ĐỀ :
Điếc thì có sợ súng đâu ,
Thong manh chẳng ngại vượt cầu cheo leo .
Xin ăn đâu sợ tiếng nghèo ,
Ca ve chẳng ngại kẻ theo tán mình .
Ngợm thì đâu sợ người khinh ,
Chức mua đâu sợ dân tình mỉa mai .
Gớm , sao giờ lắm " quan tài ",
Học hành ấm ớ vẫn hai ba bằng .
Tờ đô mà biết nói năng ,
Thì quan tiến sĩ hàm răng chẳng còn .
Học vị già - kiến thức non ,
Sơn hà xã tắc hỏi còn ra sao .
Bán mua mua bán ầm ào ,
Ghế quan giỏi lách đô vào chức ra .
Trăm năm trong cõi gian tà ,
Dải hình chữ ét biết là về mô ...