.

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

Áo Blouse trắng

          
                    
                           ( Entry chào mừng ngày thầy thuốc Việt Nam 27 / 2 )

                          Blu trang phục em mang ,
                  Đã xinh trời phú lại càng duyên thêm .
                      Em đi trong buổi trực đêm ,
                  Bàn chân nhẹ lướt bên thềm hành lang .
                      Tay em bắt mạch nhẹ nhàng ,
                  Bờ môi đếm nhịp lại càng thấy yêu .
                      Mong em hãy nhớ lấy điều ,
                  Điều mà Bác dạy tình yêu mẹ hiền .
                      Chớ mê tiếng gọi của tiền ,
                  Phôi phai nhân cách gây phiền nhiễu dân .
                      Nỗi đau đớn của bệnh nhân ,
                  Cảm thông sâu sắc điều cần ở em .
                      Ngẫm trên thế sự mà xem ,
                  Chỉ vui khi đã nhân lên tình người .
                      Mong em hãy nhớ lấy lời :
                  Hà sa phúc đẳng - trọn đời khắc ghi .
                      Thế thôi chả cần thêm gì ,
                  Mong blu trắng nhớ ghi đôi điều .
                      Cho đời rộng cửa tình yêu ,
                  Cho người bệnh đỡ gặp nhiều gian truân .
                      Niềm vui tăng đến bội phần ,
                  Khi em đã tặng chữ nhân cho đời .

 

  Anh chả lấy vợ ngành Y đâu ,                          Em chả lấy chồng bác sĩ đâu ,
  Bởi vì em trực suốt đêm thâu ,                        Bởi giải phẫu em anh thuộc lầu ,
  Sáng ra em ngủ say như chết ,                       Bệnh nhân nữ thì anh mê khám ,
  Để nhịp sống anh chóng nát nhàu .              Tình của chúng mình chắc phai mau . 

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013

NHỚ ĐỘI MU ( Bài này đăng lâu rồi )



                            Đi xe máy chẳng đội mu ,
       Không may gặp nạn sưng vù đầu ra .
Trên đường nhan nhản C...  A... 
Còi kêu t.o..é...t - t.o..é...t  ắt là mất tiên .
Mất tiên có nghĩa mất tiền ,
Muốn chẳng gặp phiền đầu nhớ đội mu .













Xưa kia tôi ở ngoài rừng ,
Ẩn trong thân gỗ đã từng khổ đau .
Bão giông lay gốc rung đầu ,
Đơn côi thân phận biết cầu cứu ai .
May sao gặp nhóm thợ tài ,
Đẵn xong đục đẽo hình hài hiện ra .
Tô mày điểm mắt sơn da ,
Xong xuôi kiệu rước tôi ra bệ chùa .
Thế là đời sướng như vua ,
Công hầu khanh tướng còn chưa dám bì .
Dập dìu kẻ đến người đi ,
Chắp tay lạy vái miệng thì cầu xin .
Gà xôi hoa quả dâng lên ,
Tiền vàng đốt trước cửa thiền biếu tôi .
Lễ nghi trót đã nhận rồi ,
Nhưng không sao giúp nổi đời chúng sinh .
Kể ra thì cũng phụ tình ,
Nhưng mang lễ biếu thì mình cứ xơi .
Chúng sinh là chúng sinh ơi !
Tâm linh hờ hững là đời ta nguy .



























































SÔNG QUÊ BỊ HÔN MÊ
Nửa đời phiêu giạt lao đao ,
Giờ về muốn úp mặt vào sông quê .
Nhưng rồi cứ thấy ghê ghê ,
Bốc mùi lạ hoắc khó mê sông rồi .
Đành lòng đứng ngắm vậy thôi ,
Chả liều úp mặt như hồi xưa đâu .
Quanh bờ xác cá trắng phau ,
Nước trong giờ đã ngả màu cà phê .
Sông quê xưa ngóng mẹ về ,
Sông quê giờ đã hôn mê thật rồi .
Ai hại sông thế sông ơi ?
Hai đầu nỗi nhớ giờ vơi cạn tình .
Lương tâm là thứ vô hình ,
Ngụy trang cống thải tử sinh mặc đời .
Nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo ơi !
Sông quê khúc hát thay lời đi ông !