.

Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

TÂM SỰ VỚI BLOUSE TRẮNG


(  Tâm sự với đồng nghiệp nữ nhân kỷ niệm ngày 
thầy thuốc V. N.  27 / 2 / 2014 - BS Tô Hoàng Lâm  )

 TÂM SỰ VỚI BLOUSE TRẮNG

Bờ lu trang phục em mang ,
Vốn xinh trời phú lại càng duyên thêm .
Say mê công việc trực đêm ,
Bàn chân nhẹ lướt bên thềm hành lang .
Tay em bắt mạch nhẹ nhàng ,
Bờ môi đếm nhịp lại càng thấy yêu .
Bờ lu ơi ! Hãy nhớ điều :
Điều mà Bác dạy tình yêu mẹ hiền .
Chớ mê tiếng gọi của tiền ,
Phôi phai nhân cách gây phiền nhiễu dân .
Nỗi đau đớn của bệnh nhân ,
Cảm thông sâu sắc điều cần ở em .
Ngẫm trên thế sự mà xem :
Chỉ vui khi biết nhân lên tình người .
Muốn vui xin hãy nhớ lời :
"... Hà sa phúc đẳng " trọn đời khắc ghi .
Cùng là đồng nghiệp ngành y ,
Mong bờ lu trắng nhớ ghi đôi điều .
Gieo vào đời sự thương yêu ,
Để người bệnh đỡ gặp nhiều gian truân .
Niềm vui tới mức bội phần ,
Khi em đã tặng chữ nhân cho đời .
Còn trên cả sự tuyệt vời ,
Nếu em làm trọn vẹn lời Bác trao .


Bé Xuân Mai hiện bây giờ .

Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014

QUAN THAM NHŨNG ĐI LỄ CHÙA




 Quan tham nhũng đi lễ chùa

Quan tham nhũng đi lễ chùa ,
Thường vào cái dịp tết vừa mới qua .
Của nhà đâu dễ bỏ ra ,
Từ A đến Z chắc là quỹ công .
Lương quan hàng tháng đóng khung ,
Nên đi lễ để cầu mong lậu nhiều .
Chứng tham hay chứa máu liều ,
Dám xin phật giúp những điều vô lương :
Giúp quan vòi vĩnh dân thường ,
Giúp quan bòn rút nhiễu nhương dễ dàng .
Để cho lắm bạc nhiều vàng ,
Để cho vinh hiển giàu sang cuộc đời .
Dân đen phán chẳng ngoa lời :
Lòng tham vô đáy chính nơi công quyền .
Phật luôn nâng đỡ người hiền ,
Chứ đâu phù hộ kẻ phiền nhiễu dân .
Đừng làm cho phật bận tâm ,
Có công minh mới được dân tôn thờ .
Cậy quyền vét váy nhuốc nhơ ,
Còn đi cầu phúc quá dơ dáng đời .
Đức phật là đức phật ơi !
Hãy nên trị bọn dám rời lương tâm .



Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

TRÚ MƯA ( thơ họa )

                                                          

                           TRÚ MƯA

                    Giữa trưa trời đổ mưa rào ,
Không quen bỗng gặp cùng vào trú mưa .
Bập bùng gió đập phên thưa ,
Mái nghiêng lại dột không chừa áo em .
Nhẹ nhàng tôi nép sang bên ,
Nhường nơi khuất gió cuối thềm cho nhau .
Em cười : Mưa thế mà lâu ,
Anh xem lại một chuyến tàu nữa qua .
Nhưng rồi mây cũng tản ra 
Và mưa bỗng tạnh nắng nhòa bóng cây .
Tôi chìa tay để bắt tay ,
Hỏi han nơi ở sau này lại thăm 
Và rồi từ đó đôi lần ,
Dăm ba câu chuyện xa gần vậy thôi .
Thế rồi người ấy yêu tôi ,
Tôi yêu người ấy thành đôi vợ chồng .
Cái duyên nghĩ cũng lạ lùng ,
Trú mưa một lát cảm thông một đời .
Đến nay người ấy vẫn cười :
" Giá như buổi ấy ông trời chẳng mưa .
                                            (  Thơ : Vũ Cao  )               

                                
Đang đi bỗng đổ mưa rào ,
Mái hiên cạnh đó lao vào trú mưa .
Đồng hành có một tiểu thư ,
Sợ mưa nàng chẳng chần chừ bám tôi .
Mỹ nhân chính xác đây rồi ,
Gớm sao thoáng thấy đã thôi thúc lòng .
Mắt sâu thăm thẳm - mi cong ,
Làn môi như thể cánh hồng xuân sang .
Chỉ hai người một hành lang ,
Muốn quen nhưng thấy việc làm khó ghê .
Bởi tôi dáng dấp nhà quê ,
Ngữ ngôn thô ráp sợ nghe không vào .
Thay vì ngần ngại tiếp giao ,
Thầm lòng cầu ước mưa rào đừng tan .
Để tôi liếc mãi dung nhan ,
Dung nhan tạo hóa tặng ban cho nàng .
                                                          ( Thơ : Tô Hoàng Lâm )