.

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

CHUYỆN MỴ CHÂU - TRỌNG THỦY .





Nhân giỗ tổ Hùng Vương tôi xin đăng lại câu chuyện cổ mà tôi đã phổ thơ trước đây .


MỴ CHÂU - TRỌNG THỦY

Chương 1 :
   Nước Âu Lạc thủa xa xưa ,
An Dương Vương là ông vua trị vì .
   Đề phòng binh biến loạn ly ,
Xây thành đắp lũy phòng khi giặc vào .
   Nhưng rồi chẳng hiểu vì sao ,
Cứ xây xong đất lại ào ào trôi .
   Xây đi xây lại liên hồi ,
Vẫn là như thế vua tôi đau lòng .
   Quần thần khanh tướng tâu rằng :
" Điều này thật lạ phải chăng điềm trời .
   Cứu nhân độ thế cho đời ,
Cầu xin Hoàng Thượng kêu trời sớm đi !"
   Vua rằng :" Ta sống từ bi ,
Có gây nên tội tình gì cho cam .
   Nhưng thôi cứ lập đàn tràng ,
Để ta kêu với Ngọc Hoàng xem sao
". 


Chương 2

   Mấy ngày khấn vái trời cao ,
Nhưng không hề thấy chiêm bao điều gì .
   Bỗng nhiên có chuyện lạ kỳ :
Một ông lão tới xin quỳ trước vua .
   Tâu rằng có một thần rùa ,
Kim Quy tên gọi tìm vua tấu trình .
   Chuyện xôn xao chốn cung đình ,
Cửa đông bỗng thấy hiện hình Kim Quy .
   Rùa vàng rực rỡ uy nghi ,
Thị vệ kiệu rước Kim Quy vào chầu .
   Thần rằng :" Thành lũy bấy lâu ,
Xây xong lại đổ phải đâu điềm trời .
   Mà do yêu quái hại người ,
Xin nhà vua để cho tôi diệt trừ .
   Đức vua là đấng nhân từ ,
Vì vua tôi quyết diệt trừ yêu ma ".
   Vua rằng :" Thần đã vì ta ,
Vì ta xem cũng như là vì dân .
   Mau mau giúp trẫm góp phần ,
Xây thành phòng thủ ngăn quân thù vào ".


Chương 3 :

   Thế rồi thành được xây cao ,
Theo hình xoáy ốc giặc vào khó ra .
   Tên thành được đặt : Cổ Loa ,
Người dân Âu Lạc ai mà chả vui .
   Vua cảm tạ thần hết lời :
"Trừ ma diệt quỷ đời đời trẫm ghi .
   Nhưng xin hỏi thần Kim Quy :
Giặc sang vây hãm lâu thì tính sao ?"
   Thần rằng :" Móng phép xin trao ,
Nhà vua tạo nỏ bắn vào giặc tan ".
   Nghe xong vua thấy ngỡ ngàng ,
Nửa hư nửa thực còn hoang mang nhiều .
   Đoán biết thần tấu một điều :
" Khi nào cần bệ hạ kêu , tôi về ".
   Đoạn rồi thần biến nhanh đi ,
Hướng ra biển cả trước khi tối trời .
   Chiếc móng vua trao một người :
Là Cao Lỗ, làm theo lời thần thiêng .
   Khi xong đã bắn vua xem ,
Quả nhiên một phát vung tên đầy trời .
   Thế là vua đã tin lời ,
Yên tâm bờ cõi muôn đời tồn vinh .


Chương 4 :

   Bấy giờ có một triều đình :
Nước Nam việt , phía bắc thành Cổ Loa .
   Tên vua thường gọi Triệu Đà ,
Đánh nước Âu Lạc đã ba bốn lần .
   Nhưng không địch nổi nỏ thần ,
Đành cam chịu cảnh tướng quân chết nhiều .
   Triệu Đà phách lạc hồn xiêu ,
Không sao hiểu nổi cái điều lạ thay .
   Binh hùng tướng mạnh thế này ,
Mà khi xung trận thân đầy mũi tên .
   Hết ngày rồi lại tới đêm ,
Quên ăn quên ngủ để tìm cho ra .
   Hình thành chước quỷ mưu ma :
Liền toan tính nước cầu hòa bang giao .
   Biết tin công chúa Mỵ Châu ,
Con vua Âu Lạc chưa đâu kết tình .
   Hoàng tử Trọng Thủy con mình ,
Sai quan đi sứ cầu tình xe duyên .
   Quyết tâm khám phá một phen ,
Nắm cho tường tận binh quyền đối phương .


Chương 5 :

   Bấy giờ vua An Dương Vương ,
Biết đâu địch kế mà lường họa sau .
   Cho rằng Trọng Thủy Mỵ Châu ,
Đã thành phu phụ còn đâu ngại ngần .
   Bằng lòng chẳng chút phân vân ,
Để hai vua được một lần thông gia .
   Thế là hôn lễ diễn ra ,
Cung đình nhộn nhịp chan hòa niềm vui .
   Chén thù chén tạc đầy vơi ,
Hoa đăng yến tiệc tình đời thêm say .
   Theo phong tục quốc gia này :
Trọng Thủy ở rể sau ngày kết hôn .
   Dẫu rằng một ít thời gian ,
Cũng xong mục đích luận bàn của cha
.


Chương 6 :

   Ngày đầu Trọng Thủy dò la ,
Mỵ Châu tâm sự qua loa đôi lời .
   Nhưng khi nồng cháy tình đời ,
Lòng tin tuyệt đối trong người Mỵ Châu .
   Thế là bí ẩn trao nhau ,
Đã tình chồng vợ còn câu lệ gì .
   Rằng :" Nỏ do thần Kim Quy ,
Giúp vua chiếc móng quyền uy lạ thường ".
   Một khi chuyện đã tỏ tường ,
Kế gian thiết lập con đường binh đao .
   Nỏ giả lập tức thay vào ,
Xong xuôi Trọng Thủy tạm chào Mỵ Châu .
   Rằng :" Xa quê đã bấy lâu ,
Về thăm ít bữa rồi sau lại gần ".
   Khi đi Trọng thủy phân vân :
"Xa nàng ta thấy muôn phần nhớ thương .
   Nhỡ khi binh biến hai phương ,
Biết tìm nàng ở chặng đường nào đây ".
   Mỵ châu buồn bã tỏ bày :
"Chàng đừng lo ngại những ngày cách xa .
   Lông ngỗng áo em bứt ra ,
Cứ theo dấu vết để mà tìm nhau ".


Chương 7 :

   Tới nhà Trọng thủy vội tâu ,
Triệu Đà cười bởi mưu sâu đã thành .
   Lập tức phát lệnh dấy binh ,
Đánh nước Âu Lạc chiếm thành Cổ Loa .
   Tưởng nỏ thần vẫn bên ta ,
An Dương Vương mặc Triệu Đà tiến quân .
   Ngờ đâu khi giặc tới gần ,
Sai đem bắn thấy nỏ thần hết thiêng .
   Kinh thành trong cảnh ngả nghiêng ,
Quân thù ào ạt trống chiêng vang trời .


Chương 8 :

   An Dương Vương thấy nguy rồi ,
Vội lên lưng ngựa xa rời Cổ Loa .
   Mỵ Châu ngồi phía lưng cha ,
Nhân khi trời tối thoát ra khỏi thành .
   Trải qua bao dặm hành trình ,
Tới vùng Mộ Dạ vua đành dừng chân .
   Vì biên giới đã sát gần ,
Phía sau giặc vẫn ầm ầm đuổi theo .
   Bên bờ vách núi cheo leo ,
Cùng đường đành cất tiếng kêu Thần Rùa .
   Rùa vàng hiện trước mặt vua :
" Vì sao bệ hạ gọi rùa tới đây ? "
   Vua rằng :" Giặc đuổi đêm ngày ,
Không sao chạy thoát điều này vì đâu !"
   Thần rằng :"Người ở phía sau ,
Chính là giặc , bệ hạ đâu có lường .
   Đã rắc lông ngỗng chỉ đường ,
Cho nên giặc mới biết phương truy tìm ".
   Giật mình vua ngoảnh lại xem ,
Ngoài Mỵ Châu chẳng có thêm người nào
   Thế là kiếm rút khỏi bao ,
Chém đầu công chúa rồi lao trẫm mình . 


Chương 9 :

   Tới nơi Trọng Thủy thất kinh ,
Đầu rơi máu chảy cảnh tình thương đau .
   Chàng liền ôm xác Mỵ Châu ,
Thét gào than khóc tình đâu chia ly .
   Chàng còn thiết sống làm chi ,
Trẫm thân đáy giếng để đi tìm nàng .
   Về sau truyền thuyết cho rằng :
Ngọc trai là máu của nàng Mỵ Châu .
   Để nguyên thì ngọc tối màu ,
Giếng Trọng Thủy chết rửa vào ngọc trong . 


Chương 10 :

   Một câu chuyện thật đau lòng ,
Bởi do kế hiểm nên không trọn đời .
   Hối hận thì quá muộn rồi ,
Còn chi mà oán trách người vua cha .
   Chữ tình chữ hiếu bên ta ,
Đôi khi nghịch phản ai mà biết đâu .
   Tình yêu trách nhiệm đối đầu ,
Thì con người dễ chịu nhiều đau thương .
   Đã mang số kiếp đoạn trường ,
Xin đừng oán trách chặng đường dấn thân .


                 Hết truyện

       Cám ơn các bạn ghé xem ,
    Văn xuôi cổ tích dám đem gieo vần .
        Kẹt vì chẳng phải thi nhân ,
    Dẫu nêu được ý nhưng vần chửa xuôi .
        Văn chương non nớt vậy thôi ,
    Hãy nên bỏ quá cho tôi : Gã liều .
        Lời hay nào có bao nhiêu ,
    Nhưng câu dở lại hơi nhiều đúng không ?
        Mong người tài giỏi cảm thông ,
    Đừng bêu riếu quá uổng công : Gã liều .